VẬN ĐỘNG VIÊN ĐỔ MỒ HÔI MANG VINH QUANG VỀ CHO TỔ QUỐC CÒN CỔ ĐỘNG VIÊN THÌ BĨU MÔI “AO LÀNG”
Joseph Schooling, vận động viên bơi lội nổi tiếng nhất Đông Nam Á, từng đánh bại huyền thoại Michael Phelps bình luận về SEA Games: “Olympic là đỉnh cao, nhưng SEA Games rất gần gũi, thân thuộc với tôi. Dù thi đấu ở cấp độ nào, thi đấu cho quốc gia luôn là một niềm đáng tự hào. Tôi từng có lúc xem nhẹ SEA Games, nhưng dần dần tôi mới thấy những đại hội như SEA Games rất quan trọng”. Cách đây 3 năm, huyền thoại bơi lội Đông Nam Á cũng phản bác nhiều ý kiến cho rằng SEA Games là ao làng, là đại hội bậc thấp. Anh cho biết thêm, bất cứ một vận động viên bơi lội nào muốn tiến ra biển lớn (giải đấu thế giới) đều phải bơi từ những con sông (những giải đấu nhỏ).
Trước
khi vô địch Olympic, Joseph Schooling cũng trưởng thành từ SEA Games và xạ thủ
Hoàng Xuân Vinh của chúng ta cũng như vậy. Trước khi đứng trên đỉnh cao
Taekwondo thế giới hạng 49kg tại Olympic Tokyo, Panipak Wongpattanakit (Thái
Lan) cũng thống trị tuyệt đối tại SEA Games. Đô cử Hidilyn Diaz (Philippines)
cũng vô địch SEA Games trước khi vô địch Olympic Tokyo… Và còn rất nhiều trường
hợp khác nữa.
Chắc
chắn rằng, SEA Games không thể có quy mô bằng Olympic và Asiad, nhưng nó cũng
đại hội của rất nhiều nhà vô địch thế giới, châu lục hoặc tầm cỡ tương đương.
SEA Games cũng là đại hội của gần 700 triệu người dân, là 1 trong 5 đại hội thể
thao tầm cỡ khu vực trở nên có lượng người xem đông nhất thế giới.
SEA
Games luôn bị nhiều người Việt chê là ao làng, nhược tiểu hay hội làng vì những
vấn đề trong khâu tổ chức, trọng tài… qua các năm. Đúng, những tồn đọng đó là
không thể tranh cãi, nhưng nói đâu xa, ngay ở Olympic Tokyo 2020 vừa qua, cũng
có nhiều tranh cãi lớn liên quan đến vấn đề trọng tài và chính chủ nhà Nhật Bản
cũng bị cáo buộc “ăn gian” khi võ sĩ Nhật Bản bị đánh bất tỉnh nhưng vẫn nhận
huy chương vàng tại môn Quyền anh. Tại Thế vận hội mùa đông Olympic mùa Đông
2022, các tranh cãi trọng tài, khâu tổ chức lớn đến mức trở thành vấn đề ngoại
giao quốc như giữa Trung Quốc - Hàn Quốc và đặc biệt là ở các môn thi biểu diễn
như trượt băng nghệ thuật.
Dĩ
nhiên, không được lấy lỗi sai của các đại hội khác tầm cỡ cao hơn để làm biện
minh cho công tác trọng tài còn nhiều điểm hạn chế ở SEA Games. Nhưng, hàm ý ở
đây là, vấn đề trọng tài dù cố tình hay vô ý đều tồn tại như một lẽ tất yếu của
thể thao và đôi khi chúng ta phải chấp nhận. Muốn đánh giá một kỳ đại hội thì
nên nhìn rộng hơn ra. Nói SEA Games là một đại hội chỉ ở tầm cỡ khu vực, chất
lượng chuyên môn có thể là chưa cao so với thế giới - công nhận, nói SEA Games
là một đại hội có khâu tổ chức chỉ ở mức trung bình - đúng luôn, vì phần lớn
các quốc gia ASEAN đều có nền kinh tế ở mức trung bình so với thế giới.
Nói
SEA Games là “mang tính khu vực” vì đưa nhiều môn thể thao đặc hữu quốc gia vào
tranh tài cũng chuẩn, nhưng bản thân SEA Games là đại hội mang tính chất giao
lưu văn hóa, quảng bá. Mỗi quốc gia trong ASEAN lại có một hoặc vài môn thể
thao đặc thù, việc đưa vào một đại hội khu vực như SEA Games mang hàm nghĩa
quảng bá là điều có trong điều lệ giải. Và cũng từ những đại hội tương tự SEA
Games, các ủy ban thể thao lớn của châu lục, thế giới mới xem xét, quyết định
đưa ra vào các đại hội lớn hơn. Ví dụ như eSport, Pencak Silat… Việt Nam cũng
đặt mục tiêu quảng bá Vovinam ra thế giới, đưa Vovinam vào thi đấu ở Asian
Games. Muốn được đưa vào Asian Games, trước tiên phải đưa vào các đại hội tầm
cỡ SEA Games trước đã. Tuy nhiên, việc căn cơ đầu tiên là không lạm dụng. Năm
nay, cũng là năm có tỷ lệ môn thi đấu nằm trong các môn Olympic (60%) và Asiad
(85%) ở mức cao hơn so với kỳ SEA Games lần trước diễn ra ở Philippines.
SEA Games 31 đang diễn ra tại Việt
Nam có nhiều lỗi vấn đề liên quan đến lỗi tổ chức như khâu truyền hình, bê bối
liên quan đến thiết kế ấn phẩm. Nhưng nếu nhìn rộng ra hơn, SEA Games 31 lần
này đã không còn những hình ảnh VĐV phải nằm dài ở sân bay mấy tiếng đồng hồ,
các VĐV không còn phải tự bỏ tiền túi ra gọi xe đến địa điểm thi, không còn
những phòng họp báo còn chưa lắp xong ổ cắm điện, không bị các đoàn chỉ trích
về điều kiện ăn ở, không bị các nhà báo phàn nàn là mạng mẽo không gửi được tin
tức về nước…
Đoàn
Indonesia và Malaysia phàn nàn về việc chưa có khu ăn riêng cho vận động viên
theo đạo Hồi (mặc dù đã qua tháng lễ Ramadan) và cũng được đáp ứng ngay. Đoàn
Thái Lan khen ẩm thực ngon và tình nguyện viên nhiệt tình. Đoàn Campuchia khen
ngợi vì ban tổ chức khéo léo bố trí sinh viên Campuchia học tại Việt Nam để hỗ
trợ, phiên dịch. Hơn tuần thi đấu, cũng chưa có bê bối trọng tài nghiêm trọng
diễn ra vì SEA Games 31 lần này được các liên đoàn thể thao châu lục, thế giới
quan tâm. Vì các liên đoàn coi đại hội lần này là “buổi tập dượt” cho Asian
Games 2022 diễn ra tại Hàng Châu (Trung Quốc) vào tháng 9 nên đã cử đội ngũ
trọng tài đẳng cấp nhất đến hỗ trợ Việt Nam. Và vô tình Asian Games 2022 hoãn
nên kỳ đại hội lần này có tới 1300 trọng tài quốc tế.
Và
cũng tại SEA Games 31, với chủ trương không bán vé, vào cửa tự do và quá trình
quảng bá tương đối tốt (có thể do “phốt” vô tình khiến SEA Games được quảng bá
rộng hơn), khiến các vận động viên đều được thi đấu với sự cổ động của rất đông
khán giả... Ngay cả với các môn thi ít được quan tâm như đua xe đạp, đua thuyền
được tổ chức không phải ở các đô thị lớn nhưng tinh thần cổ vũ cũng rất cao.
Không
hiểu tại sao có nhiều người cứ chê bai SEA Games là ao làng, dĩ nhiên, mỗi
người có một quan điểm. Nhưng khi nhìn vào trường hợp khoảnh khắc vận động viên
nhảy cầu nhảy lỗi rồi bị cả cộng đồng mạng tế lên tế xuống là “nhục quốc thể” -
trong khi từng có thời điểm bạn ấy thi đấu cực tốt và ở vị trí thứ 3, nhưng với
mong muốn đổi màu huy chương nên muốn thực hiện động tác khó thành ra tiếp nước
lỗi. Rồi VĐV Trần Nhật Hoàng khóc khi bị chấn thương dẫn đến không bảo vệ được
tấm HCV cũng bị chỉ trích là “màu mè”...
SEA
Games có tới 7000 vận động viên, huấn luyện viên và kỹ thuật viên tham gia
tranh tài. Và cũng từng ấy sự nỗ lực, cố gắng, phấn đấu và luyện tập… Có người
phải mất rất nhiều năm liền để xuất hiện ở SEA Games, có vận động viên rơi nước
mắt khi được thi đấu ở khu vực vì họ và quốc gia sẽ phải mất rất lâu nữa mới
tiến ra được vũ đài thế giới (như vận động viên Felisberto De Deus dành huy
chương bạc chạy 5000m của đoàn Timor-Leste)...
Gắn
cái chữ “ao làng” vào, tự khiến cho bao nhiêu thành quả tập luyện, máu, mồ hôi,
công sức tự nhiên rẻ rúng đi.
Trước
khi đến với Olympic hay Asiad, thì các vận động viên đều phải trải qua những
đại hội cấp khu vực như SEA Games. Cứ hăm hăm tiến ra thế giới trong khi “ao
làng” còn chưa thành công, thì khác gì “chưa đỗ ông Nghè, đã đe hàng tổng”?
Nguồn: Hương Sen Việt.

Leave a Comment