CHỦ ĐỘNG ĐẤU TRANH VÔ HIỆU HÓA “VŨ KHÍ NHÂN QUYỀN” CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH
Để thực hiện mưu đồ chống phá cách mạng Việt Nam, những năm qua, các thế lực phản động trong và ngoài nước tiếp tục đẩy mạnh thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, bạo loạn lật đổ với hàng loạt hoạt động phá hoại trên nhiều lĩnh vực. Bên cạnh những vấn đề như dân chủ, dân tộc, tôn giáo,... nhân quyền đang trở thành một “mặt trận nóng bỏng”, một “vấn đề trọng điểm” mà các thế lực thù địch thường xuyên lợi dụng để chống phá nhằm gây mất ổn định tình hình chính trị - xã hội nước ta; tình hình đó đòi hỏi chúng ta phải không ngừng nêu cao cảnh giác, chủ động đấu tranh vô hiệu hóa “vũ khí nhân quyền” của các thế lực thù địch.
Cần phải khẳng định rằng, sử dụng
nhân quyền như một thứ “vũ khí” để chống phá sự nghiệp cách mạng của nhân dân
các nước tiến bộ, nhất là chống các nước xã hội chủ nghĩa là một chiêu bài bản
và lâu đời của các thế lực đế quốc hiếu chiến phản động. Những năm 90 của thế
kỷ trước một trong những nguyên nhân thúc đẩy sự sụp đổ nhanh chóng của Liên Xô
và các nước Đông Âu chính là vấn đề nhân quyền, dân tộc, tôn giáo bị lợi dụng,
chống phá. Dưới bàn tay của các thế lực thù địch, những vấn đề nêu trên đã gây
nên nhiều chia rẽ, phá vỡ sự đồng thuận xã hội, làm suy yếu sức mạnh bảo vệ Tổ
quốc của quân đội Xô viết.
Đối với nước ta, thời gian qua, cùng
với việc xuyên tạc, vu cáo, bóp méo tình hình đời sống dân chủ, nhân quyền, các
thế lực thù địch còn đẩy mạnh tuyên truyền nhiều luận điệu phản khoa học, phi
thực tế như “nhân quyền tối thượng”, “nhân quyền toàn cầu”, “nhân quyền không
biên giới”. Theo đó, nhân quyền đã thực sự trở thành một “vũ khí” chống phá hết
sức nguy hiểm mà kẻ thù tìm mọi cách lợi dụng nhằm chia rẽ khối đại đoàn kết
toàn dân, phá hoại sự nghiệp cách mạng. Đặc biệt với luận điểm “nhân quyền cao
hơn chủ quyền”, núp dưới danh nghĩa những “nhà nhân quyền”, “nhà dân chủ”, các
thế lực phản động ra sức cổ vũ, ủng hộ cho “tự do nhân quyền”, “tự do ngôn
luận”. Vậy thực chất của cái gọi là “nhân quyền cao hơn chủ quyền” là gì? Phải
chăng trong thế giới hiện nay, “nhân quyền cao hơn chủ quyền” hay “quyền con
người” cao hơn chủ quyền thiêng liêng của quốc gia, dân tộc? Đây là luận điểm
thực sự vì con người hay chỉ là một “thủ đoạn chính trị” của các thế lực thù
địch?
Những tác giả của luận điểm “nhân
quyền cao hơn chủ quyền” hay “nhân quyền tối thượng”, “nhân quyền không biên
giới” đã bỏ qua hoặc cố tình phớt lờ một vấn đề cơ bản đó là, con người luôn
sống trong cộng đồng quốc gia, dân tộc và các quốc gia, dân tộc bao giờ cũng
cần có biên giới, lãnh thổ, chủ quyền rõ ràng. Hiện tại hơn 7 tỷ người thuộc
hàng nghìn dân tộc khác nhau đang sinh sống ở hơn 200 quốc gia và vùng lãnh thổ
với rất nhiều tín ngưỡng tôn giáo, truyền thống văn hóa khác nhau; đó là một
thực tế khách quan không thể phủ nhận. Mỗi con người ở từng quốc gia lại luôn
cùng lúc chịu tác động và phải giải quyết hai mối quan hệ cơ bản: Quan hệ về
nhân quyền và quan hệ về chủ quyền quốc gia. Đây là hai mối quan hệ cơ bản cùng
đồng thời tồn tại song lại không cùng “hệ quy chiếu”, không cùng tuyến tiếp cận
nên không thể so sánh cái này cao hơn hoặc cái kia cao hơn. Do vậy, sẽ hoàn
toàn phản khoa học, phi thực tế khi cố tình đưa chủ quyền đặt cạnh nhân quyền,
coi “nhân quyền” cao hơn, “chủ quyền” thấp hơn...
Một xã hội phát triển toàn diện là
xã hội thực sự tôn trọng nhân quyền, đề cao quyền con người. Thực tiễn lịch sử
cho thấy, nhân quyền luôn là vấn đề được đề cập đến trong nhiều xã hội song
không phải xã hội nào cũng quan tâm bảo đảm nhân quyền.
Sau
hơn 35 năm thực hiện đường lối đổi mới, đất nước ta đã đạt được nhiều thành tựu
quan trọng trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội. Đảng Cộng sản Việt Nam
luôn nhất quán quan điểm tôn trọng, bảo đảm và bảo vệ quyền con người. Đại hội
đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng, tiếp tục khẳng định: “trong mọi công
việc của Đảng và Nhà nước, phải luôn quán triệt sâu sắc quan điểm “dân là gốc”;
thật sự tin tưởng, tôn trọng và phát huy quyền làm chủ của nhân dân, kiên trì
thực hiện phương châm “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, dân giám sát,
dân thụ hưởng”. Cùng với sự nghiệp đổi mới đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện
đại hóa đất nước để sớm đưa nước ta cơ bản trở thành một nước công nghiệp theo
hướng hiện đại, mọi nguồn lực xã hội đều được tập trung cho việc nâng cao chất
lượng đời sống nhân dân, hướng đến mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công
bằng, văn minh”. Đây chính là biểu hiện cao nhất, cụ thể nhất, thiết thực nhất
của vấn đề nhân quyền tại Việt Nam.
Đại hội XIII xác định: “Xây dựng và
hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa trong sạch, vững mạnh, tinh
gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả, vì nhân dân phục vụ và vì sự phát triển của
đất nước”.
Như đã phân tích, với chiến lược
“diễn biến hòa bình”, “bạo loạn lật đổ”, các thế lực phản động trong và ngoài
nước đang tìm mọi cách lợi dụng vấn đề nhân quyền nhằm phá hoại sự nghiệp cách
mạng của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta. Chúng ta cần chủ động làm thất bại
những âm mưu, thủ đoạn phá hoại của kẻ thù thông qua “vũ khí nhân quyền”. Đồng
thời, thực hiện có hiệu quả nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội
chủ nghĩa theo tinh thần Nghị quyết Đại hội XIII. Tiếp tục tham gia tích cực
vào những hoạt động bảo đảm quyền con người; thực sự chăm lo, bảo vệ những
quyền cơ bản của quần chúng nhân dân lao động góp phần xây dựng, và hoàn thiện
nền dân chủ xã hội chủ nghĩa – “nền dân chủ gấp triệu lần dân chủ tư sản” như
V.I.Lênin đã khẳng định./.
NTP-H2
Leave a Comment