Lạm bàn về phong trào chống phá bầu cử “không biết, không bầu”
Cuối tháng 2-2021, Nguyễn Đình Cống, một nhân vật “trở cờ” ở Hà
Nội, kẻ tuyên bố ứng cử Đại biểu Quốc hội vừa qua và cũng vừa bị thất bại trong
cuộc bỏ phiếu lấy tín nhiệm của cử tri nơi cư trú, đã viết trên Facebook cá
nhân về cái gọi là “không biết không bầu”. Ông ta khẳng định, việc các cơ quan trung
ương giới thiệu nhân sự bầu đại biểu Quốc hội về các địa phương để ứng cử là
một biểu hiện của “Đảng cử, dân bầu”. Thế nên, việc cử tri bầu những người này
chỉ là hình thức. Họ không đại diện bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của cử tri
mà chỉ bảo vệ lợi ích cho Đảng, nhằm “đàn áp” nhân dân. Qua những
lời ngụy biện trên, nhân vật này đã lợi dụng tính lan tỏa của mạng xã
hội, kêu gọi cử tri thực hiện cái gọi là “không biết không bầu” trong cuộc bầu
cử đại biểu Quốc hội khóa XV và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ
2021-2026 sẽ được tổ chức vào ngày 23-5-2021.
Phụ họa cho luận điệu trên,
xuất hiện một dạng tờ rơi hỏi và trả lời được chia sẻ với tốc độ cao. Tại đây,
đối tượng đưa ra các câu hỏi như: Đã từng thấy người nào diễn thuyết, kêu gọi
bỏ phiếu cho họ chưa? ai là người đại diện cho quyền, lợi ích của bạn? đã có
đại biểu Quốc hội nào đứng ra bảo vệ quyền lợi cho bạn chưa…? Trả lời cho các
câu hỏi trên là những từ “chưa từng thấy”, “chưa có” và đặc biệt là đi đến
khẳng định nếu ứng cử viên bầu đại biểu Quốc hội có đề án nhưng không diễn
thuyết thì không thể đại diện cho cử tri và thống nhất là không bầu.
Phong trào kêu gọi “không
biết không bầu” là rất thâm hiểm. Nó không chỉ cổ vũ cho chủ nghĩa tự do tùy
tiện và chủ nghĩa dân túy vốn đang là ác mộng của nhiều nước trên thế giới. Mục
đích là để tẩy chay vai trò lãnh đạo của Đảng với cách mạng Việt Nam, xóa bỏ
nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Thứ nhất, mưu đồ của những kẻ
khởi xướng phong trào này nhằm đề cao những kẻ cơ hội, chống phá đang “tự ứng
cử” trên mạng xã hội, hạ thấp ứng cử viên mà chúng xuyên tạc là “đảng cử”. Nhìn
vào quá trình phát sinh phong trào này sẽ thấy rõ âm mưu đen tối của những kẻ
khởi xướng
Từ năm 2016, để phá hoại cuộc
bầu cử Quốc hội khóa XIV, nhóm Nguyễn Quang A, Chu Hảo và Phạm Thị Đoan Trang
cùng băng đảng VOICE đã liên minh vạch ra kế hoạch chống phá bầu cử theo hai
hướng: một mặt thì phát động phong trào tự ứng cử ĐBQH trong đám chống đối và
đẩy mạnh truyền thông quảng bá, ca tụng cho những kẻ ‘tự ứng cử”, còn mặt khác
hô hào phong trào “không biết không bầu” trên toàn bộ các trang tin của họ. Năm
nay, cùng với sự suy yếu của trào lưu ứng cử ĐBQH và mất đi các cánh tay truyền
thông đắc lực như Phạm Đoan Trang nên trào lưu này yếu ớt hơn hẳn.

Việc đưa ra và tuyên truyền,
cổ xúy cho phong trào tự phát “không biết không bầu” là đi ngược lại với quy
định của Hiến pháp và Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu HĐND. Điều 2
của luật này quy định tuổi bầu cử và tuổi ứng cử như sau: “Tính đến ngày bầu cử
được công bố, công dân nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đủ mười tám tuổi
trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào
Quốc hội, HĐND các cấp”. Thế nên, nếu thực hiện phong trào tự phát “không biết
không bầu” thì tự mình đã đánh mất quyền công dân, quyền cử tri mà pháp luật đã
quy định.
Nhìn lại lịch sử, từ năm 1946
trở về trước, dưới chế độ thuộc địa nửa phong kiến, công dân Việt Nam chưa khi
nào được hưởng quyền tự do, dân chủ đúng nghĩa; chưa ai được cầm trong tay
phiếu bầu để bầu ra người đại diện để bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng và hợp
pháp của mình. Có thể nói, cùng với việc khai sinh, lập ra nước Việt Nam dân
chủ cộng hòa (2-9-1945) thì cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên (bầu cử Quốc hội Việt
Nam khóa I) diễn ra tại các tỉnh, thành phố trong cả nước vào ngày 6-1-1946,
theo lối phổ thông đầu phiếu và lựa chọn ra 333 đại biểu cho Quốc hội là một
bước tiến và dấu ấn lịch sử, thể hiện ý chí khát vọng độc lập, tự do và quyền làm
chủ của toàn dân tộc. Từ đó đến nay, việc bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu
HĐND đã khẳng định quyền công dân đáng tự hào nhất trong đất nước độc lập, chủ
quyền toàn vẹn. Các quy định trong bầu cử cũng ngày càng được bổ sung, hoàn
thiện, được luật hóa để sao cho phát huy quyền làm chủ của công dân, cử tri
được cao nhất; bảo đảm bầu cử an toàn, thống nhất và hiệu quả. Vậy nên, nếu
thực hiện phong trào tự phát “không biết không bầu” thì khác nào “lấy đá ghè
chân mình”, tự tước đi quyền, lợi ích của chính công dân và của chính cử tri.
Thứ ba, mưu đồ cổ súy cho tư
tưởng dân chủ cực đoan, vô lối, chủ nghĩa dân túy hòng khiến cho nhiều
người lầm tưởng và hiểu sai lệch chế độ chính trị ở Việt Nam.
Thực tế, ở các nước phương
Tây, việc bầu nghị viện và bầu ra nhà lãnh đạo đất nước được tiến hành khá cởi
mở. Các ứng cử viên tự do xây dựng đề án, tổ chức các chiến dịch truyền thông,
vận động tranh cử để cử tri lựa chọn. Tuy nhiên, hiện nay việc này đã xuất hiện
những “gót chân Asin” mang biểu hiện lợi ích cục bộ, thao túng chính trị, tranh
giành cử tri bằng mọi giá, triệt hạ đối thủ bằng mọi cách, gây bất bình giữa
các tầng lớp trong xã hội. Những bất ổn, náo loạn, đổ máu… xung quanh bầu cử
lãnh đạo cấp cao của một số quốc gia ngày càng cho thấy những bất đồng, phân
biệt về quyền làm chủ của công dân giữa các tầng lớp khác nhau trong xã hội là
rất khó có thể điều hòa. Những người cổ vũ tự do tuyệt đối, tự do vô chính phủ
trong lúc này chẳng những thiếu hiểu biết, mà còn rắp tâm phá hoại đất nước.
Thứ tư, mưu đồ tạo ra cái cớ
để các thế lực thù địch và những kẻ cơ hội, chống đối phá hoại sự ổn định chính
trị, ổn định xã hội ở Việt Nam, hạ thấp vai trò, uy tín của Đảng, Chính phủ
Việt Nam với bạn bè quốc tế và đối tác, ngăn các nhà đầu tư nước ngoài đến Việt
Nam. Đây cũng chính là một trong những căn nguyên có thể cướp đi việc làm, thu
nhập của người lao động trong xã hội và đặc biệt làm giảm động lực tinh thần
hướng tới mục tiêu xây dựng Việt Nam hùng cường…
Khách quan mà nói, nhìn vào
“thực lực” những kẻ cơ hội, chống đối tự ứng cử từ trước đến nay rặt toàn những
kẻ bất mãn, vi phạm pháp luật, lưu manh, núp dưới danh nghĩa “đấu tranh dân
chủ” để kiếm danh, vụ lợi. Hầu hết chúng đều bị chính dân cư nơi cư trú loại
ngay khi trưng cầu ý kiến, bỏ phiếu tín nhiệm. Những lý do khiến họ bị loại
thông thường là “không có đóng góp gì cho cộng đồng, xã hội”, “không có việc
làm, thu nhập bất chính”, “vi phạm pháp luật”, “vi phạm đạo đức”, “nhận thức
không bình thường”… Chúng thừa biết, trên chặng đường ứng cử sẽ bị loại từ “vòng
gửi xe” nên song song với việc phát động “phong trào tự ứng cử” là “phong trào
không biết, không bầu” cho những ứng viên được các cơ quan, tổ chức, hội đoàn
giới thiệu, đề cử dựa trên sự chọn lọc và tín nhiệm kỹ càng, ưu việt hơn hẳn.
Quy trình bầu cử, hiệp
thương, bỏ phiếu…ngày càng được cải tiến theo hướng dân chủ, công khai, minh
bạch hơn. Cuộc bầu cử kỳ này, dù còn 1,5 tháng nữa mới đến thời điểm bỏ phiếu
những các cử tri đã rầm rộ tổ chức các cuộc tiếp xúc, vận động, quản bá chương
trình hành động của mình. Các cơ sở bỏ phiếu từ cấp thôn, xã, phường đã loan
báo, mời mọc cử tri đến các địa điểm cộng cộng tìm hiểu về các ứng cử viên địa
bàn của mình sẽ bỏ phiếu. Như vậy, các cử tri hoàn toàn có nhiều thời gian và
cơ hội để tìm hiểu về các ứng cử viên trước thời điểm bỏ phiếu.
Để quyền bầu cử, ứng cử đi
vào thực chất, dân chủ, sự nỗ lực hưởng ứng, đấu tranh phải đến từ cả phía
chính quyền và người dân. Đừng để những kẻ cơ hội, chống phá dắt mũi, lừa phỉnh
bằng thứ bánh vẽ ảo tưởng, mơ hồ nào.
Leave a Comment