Hãy để người dân Việt Nam tự “chấm điểm” cho cuộc sống của mình
Theo kết quả công bố trên Đài Á châu Tự do (RFA) thì năm 2020 này, Tổ chức Freedom House đã chấm Việt Nam được 19 trên thang điểm 100, tụt đi 1 điểm so với năm 2019 về mức độ “Tự do”.
Chả biết đánh giá “Tự do” của Freedom House được
xây dựng trên những tiêu chí cụ thể ra sao nhưng năm 2020, khi cả thế giới biến
động và thay đổi vì ảnh hưởng của đại dịch COVID-19 thì ở Việt Nam, người dân
được sống trong một môi trường có thể nói là “đáng mơ ước” với rất nhiều quốc
gia, kể cả các quốc gia tiên tiến.
Rất nhiều người Việt Nam sinh sống, học tập tại
nước ngoài, kể cả nhiều công dân nước ngoài mong muốn được nhập cảnh vào Việt
Nam nhằm “trốn dịch”. Một số người nước ngoài thì tận dụng sự ngưng trệ về giao
thông hàng không để tránh phải về nước. Các tờ báo, các Chính phủ nước ngoài
cũng ca ngợi mô hình chống dịch hiệu quả của Việt Nam.
Vậy thì tại sao một đất nước như họ nói là “mất
tự do” lại thu hút, níu kéo nhiều người đến như vậy? Những người đang sống ở
Việt Nam đã đành, những người Việt Nam sinh sống, học tập ở nước ngoài và người
nước ngoài chọn Việt Nam để sống và làm việc, tại sao họ lại muốn trở về, muốn
gắn bó với mảnh đất hình chữ S này để đổi lại họ bị mất “tự do”, bị kìm hãm
trong một đất nước “tù túng”? Tổ chức “Ngôi nhà tự do” (Freedom House) khi chấm
điểm có trả lời được sự nghịch lý này không?

Thực ra, họ đã biết và thậm chí biết rất rõ những
thành tựu của Việt Nam trên mọi lĩnh vực, trong đó có quyền con người, quyền tự
do của công dân trong tiến trình đổi mới và phát triển đất nước. Nhưng họ vẫn
làm ngơ vì mục đích của họ là chống phá, là giật dây, hà hơi, tiếp sức cho các
phần tử chống đối, nên Freedom House không trừ một thủ đoạn “ăn không nói có”
nào để xuyên tạc, vu khống tình hình nhân quyền tại Việt Nam.
Nhìn lại lịch sử của Freedom House cho thấy rõ
điều đó: Được sáng lập từ năm 1941, tổ chức phi chính phủ này được tài trợ nhằm
thúc đẩy đấu tranh dân chủ cực đoan tại các quốc gia trên thế giới, trong đó
tập trung chủ yếu vào những quốc gia XHCN. Trong thập niên 40 của thế kỷ trước,
Freedom House ủng hộ kế hoạch phát xít hoa ávà có chủ trương chống Cộng cao.
Trong thập niên 50, 60, họ ủng hộPhong trào Dân tộc cực đoanở Hoa Kỳ.
Trong thập niên 80, họ giúp đỡ phong trào Công
đoàn cực đoan ở Ba Lan và phe đối lập dân chủ ở Philippines. Gần đây, Freedom
House can dự vào việc lật đổ chính quyền ở Serbia, Ukraina và Kyrgyzstan, Iraq,
Syria. Như vậy, động cơ chính trị của Freedom House là rõ ràng khi hằng năm
công bố mức điểm về “Tự do” của trên 200 quốc gia. Với động cơ chính trị như
vậy thì làm sao Feedom House có thể khách quan khi nhìn nhận tình hình của mỗi
nước, nhất là khi nước đó nằm trong “tầm ngắm” chống phá của họ.
Năm 2019, chính Freedom House cũng công bố cái
gọi là “Báo cáo về tự do Internet”, trong đó, phần về Việt Nam, họ đánh giá
chúng ta “không có tự do Internet”. Việc đánh giá thiếu khách quan này trong
thời điểm Nhà nước xây dựng và ban hành Luật An ninh mạng nhằm mục đích gây
hoài nghi, kích động người dân phản đối việc xây dựng pháp luật trên lĩnh vực
này.
Thực tế, theo nghiên cứu của một tờ báo thuộc
Nhật Bản thì Việt Nam nằm trong số 10 quốc gia có tỷ lệ người dùng internet cao
nhất châu Á. Từ năm 2010 đến nay, Việt Nam liên tục đứng trong nhóm 20 quốc gia
có số người sử dụng Internet lớn nhất thế giới. Chính từ việc có số lượng sử
dụng mạng xã hội quá lớn, kéo theo nhiều vi phạm trong lĩnh vực này, từ việc
bán hàng lừa đảo, đưa những clip trái với thuần phong mĩ tục lên mạng đến việc
lợi dụng mạng xã hội để đưa thông tin sai sự thật vì động cơ cá nhân v.v… nên
Nhà nước phải xây dựng Luật An ninh mạng để kiểm soát, nhằm làm lành mạnh hóa
không gian trên mạng xã hội chứ không hề cấm đoán, kiểm soát người dân sử dụng
Internet như nhận định của Freedom House đưa ra.
Trở lại việc chấm điểm của Freedom House: Năm
2020, Việt Nam bị tụt một điểm về chỉ số “Tự do”. Khi thông tin này được công
bố và được một số đài nước ngoài thông tin, kèm theo những bài phỏng vấn một
vài phần tử phản động lưu vong, trong đó có Nguyễn Văn Đài, một đối tượng vi phạm
pháp luật, ra tù và đang sinh sống tại nước ngoài. Theo Nguyễn Văn Đài, năm
2020, Nhà nước Việt Nam đã “đàn áp” 32 nhà hoạt động dân sự, trong đó có Phạm
Đoan Trang, Phạm Chí Dũng – đó là lý do để Freedom House hạ điểm về quyền “Tự
do” của người dân Việt Nam…
Nếu Freedom House chấm điểm dựa theo việc thực
thi pháp luật của Nhà nước Việt Nam đối với những công dân vi phạm pháp luật
(như Nguyễn Văn Đài đã trả lời phỏng vấn RFA), thì càng thể hiện việc Freedom
House đã dùng những điểm số nhằm mục đích chính trị, can thiệp vào hoạt động tư
pháp bình thường của Nhà nước Việt Nam.
Nhà nước Việt Nam luôn khẳng định: Ở Việt Nam
không có “tù nhân lương tâm”, không có việc đàn áp, bỏ tù những người bất đồng
chính kiến, mà chỉ có việc điều tra, xét xử những công dân vi phạm pháp luật.
Một tổ chức phi chính phủ hay một quốc gia dù lớn mạnh cỡ nào cũng không có
quyền can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác và càng không thể gây sức ép
với Việt Nam bằng những nhận xét về tình hình tự do, nhân quyền một cách thiếu
trách nhiệm.
Nhân dân Việt Nam đã và đang được sống trong một
đất nước tự do, trong đó, những quyền cơ bản của con người được tôn trọng và
bảo vệ theo Hiến pháp và pháp luật. Cho nên mọi sự xuyên tạc từ các tổ chức hay
các thế lực từ bên ngoài không làm thay đổi được tình hình ở Việt Nam, bởi chỉ
có người dân sống trên Tổ quốc này mới cảm nhận rõ những gì tốt đẹp mà họ đang
thụ hưởng.
Leave a Comment