BỘ MẶT THẬT CỦA CÁI GỌI LÀ VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VIỆT NAM (PHẦN 1)
Cách đây sáu năm, ngày 3 tháng 3 năm 2014, nhà văn Nguyên Ngọc, thay mặt 61 cây bút trong và ngoài nước đọc tuyên bố của cái gọi là Ban vận động, dù cái ban này chưa đăng ký và được cơ quan quản lý Nhà nước công nhận theo điều 6 của Nghị định quy định về tổ chức, hoạt động và quản lý hội (Nghị định 45/2010/NĐ-CP) kêu gọi thành lập “Văn đoàn độc lập Việt Nam” trên mạng internet. Cùng với tuyên bố của Ban vận động, họ đã ra mắt trang web mang tên “Văn đoàn độc lập Việt Nam”.
Sáu
năm qua, từ ngày họ tuyên bố kêu gọi thành lập, nhưng ban vận động này chưa làm
hồ sơ xin phép lập hội theo quy định của pháp luật, cụ thể là theo điều 7- Nghị
định 45/2010/NĐ-CP. Ấy vậy mà họ vẫn núp bóng ban vận động để hoạt động hội -
đó là hội “Phi chính thống” như cách gọi của nhà thơ Inrasara. Cũng trong thời
gian sáu năm qua, nhiều vụ việc “lùm sùm”, “động trời” gắn liền với những hoạt
động của các thành viên của cái gọi là “Văn đoàn độc lập” này. Do đó, đã đến
lúc cần làm rõ bản chất, bộ mặt thật của cái gọi là “Văn đoàn độc lập” ở Việt
Nam hiện nay.
Trước
hết, cần làm rõ mưu đồ thực sự của cái hội “Phi chính thống”, còn dưới góc nhìn
pháp lý của tác giả Thiên Văn gọi cái hội này là “Hội bất hợp pháp” (Báo văn
nghệ TPHCM 25/11/2016). Để làm việc này chúng ta chỉ cần phân tích nội dung
trong tuyên bố kêu gọi thành lập cùng những hoạt động của các thành viên của
cái gọi là “Văn đoàn độc lập” trong thời gian qua.
Hãy
bắt đầu từ những nội dung chủ yếu trong tuyên bố của “Ban vận động” mà ông
Nguyên Ngọc phát lên mạng internet ngày 03/3/2014. Mở đầu bản tuyên bố viết:
“Sau năm 195, kết thúc mộc thời kỳ lịch sử kéo dài hơn trăm năm, đất nước cần một
cuộc phục hưng dân tộc căn bản mà nền tảng là phục hưng văn hóa. Tiếc thay công
cuộc cần thiết và trang nghiêm ấy đã không diễn ra như mong đợi. Trái lại văn
hóa Việt Nam ngày càng suy thoái nghiêm trọng. lộ rõ nguy cơ đánh mất những giá
trị nhân bản căn cốt nhất, uy hiếp đến cả sự tồn vong của dân tộc”.
Với
tuyên bố trên các thành viên ban vận động do Ông Nguyên Ngọc đứng đầu đã công
khai phủ định sạch trơn ý nghĩa lịch sử thời đại của cách mạng tháng 8/1945 -
Cuộc cách mạng đã đánh đuổi được bọn đế quốc xâm lược, lật đổ chế độ phong kiến,
lập lên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa - Nhà nước dân chủ nhân dân đầu tiên ở
Đông Nam Á - Cuộc cách mạng đã đưa nhân dân Việt Nam từ kiếp nô lệ trở thành
người làm chủ đất nước; đưa dân tộc ta vào kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa
xã hội. Đây là mốc son lịch sử chói lọi mở đầu cuộc phục hưng dân tộc vĩ đại!
Thế mà trong tuyên bố này họ lại xằng bậy phán rằng: “Công cuộc phục hưng dân tộc
mà nền tảng là phục hưng văn hóa là từ sau năm 1975! Các thành viên “Văn đoàn độc
lập” không chỉ xóa sạch thắng lợi vĩ đại và ý nghĩa thời đại của cách mạng tháng
8 mà còn phủ định sạch trơn toàn bộ các thành tựu to lớn toàn diện về chính trị,
kinh tến, văn hóa, xã hội và hai kỳ tích lịch sử - Việt Nam đánh thắng 2 đế quốc
to là Pháp và Mỹ của 20 năm vừa kháng chiến vừa kiến quốc của dân tộc ta bằng
cách họ cố ý đánh đồng thời kỳ nô lệ dưới ách thống trị của thực dân Pháp từ
1858 kéo dài đến tận 1975! Khi đánh giá nền văn hóa nước ta từ 1975 đến nay
tuyên bố của ban vận động thành lập “Văn đoàn độc lập” đã cố tình phớt lờ những
chuyển biến tích cực, những kết quả quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và phát
triển văn hóa, con người sau 15 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 5 khóa
VIII. Không những thế họ trắng trợn bôi đen nền văn hóa Việt Nam từ năm 1975 đến
nay khi họ phán rằng: “Văn hóa Việt Nam ngày càng suy thoái nghiêm trọng, lộ rõ
nguy cơ đánh mất những giá trị nhân bản căn cốt nhất, uy hiếp đến cả sự tồn
vong của dân tộc”. Khi nói nguyên nhân khách quan của “Suy thoái nghiêm trọng
này” đã bóc trần mưu đồ chính trị đen tối của ban lãnh đạo cái gọi là “Văn đoàn
độc lập” khi họ công khai vu khống chế độ chính trị xã hội của nước ta: “Một xã
hội như chúng ta đang có, trong đó các quyền tự do cơ bản của con người thực tế
bị vi phạm trầm trọng, đương nhiên đè nặng lên tâm lý sáng tạo của người cầm
bút, làm mờ nhạt và tắt lụi các tài năng” “Quyền tự do sáng tác và công bố tác
phẩm đang là đòi hỏi sống còn của từng nhà văn và của cả nền văn học. Không có
các quyền tự do tối thiểu đó thì không thể có nền văn học đàng hoàng”.
Thế
là đã sáu năm, kể từ khi ông Nguyên Ngọc thay mặt Ban vận động đọc tuyên bố kêu
gọi thành lập “Văn đoàn độc lập Việt Nam”, đến nay họ vẫn chưa ra đời cái tổ chức
mà họ kêu gọi thành lập. Nhưng trên thực tế Ban vận động này vẫn ngang nhiên
thay thế cho cái tổ chức mà họ định thành lập là “Văn đoàn độc lập”. Sau tuyên
bố kêu gọi thành lập họ đã cho ra mắt trang web mang tên “Văn Việt”. Và trong
thời gian qua, hàng năm họ tổ chức giải thưởng của “Văn đoàn độc lập”. Nếu đã
là Ban vận động thì không có tư cách để có diễn đàn đăng tải sáng tác lân tư
cách tôn vinh các tác phẩm, tác giả. Dùng cái vỏ bọc Ban vận động để công khai
hoạt động “Văn đoàn độc lập” là một thủ đoạn, chiêu trò ngụy trang, che chắn
cho hoạt động nhằm thực hiện mưu đồ chính trị đen tối của cái hội bất hợp pháp
này. Trong tuyên bố kêu gọi thành lập “Văn đoàn độc lập”, ông Nguyên Ngọc đã lớn
tiếng khẳng định: “Chức năng quan trọng nhất của văn học là thức tỉnh lương tri
và bồi đắp đạo đức xã hội” và Ông kêu gọi thành lập “Văn đoàn độc lập” để “Chấn
hưng văn học Việt Nam”! Ấy vậy mà sáu năm qua núp bóng “Hoạt động vị nghệ thuật”
61 thành viên sau thời gian “đánh trống ghi tên” vào “Văn đoàn độc lập” trước sự
phản ứng gay gắt của xã hội đã có 6 thành viên xin rút lui, những thành viên
còn lại ít nhất là 15 gương mặt đã từng phải vào tù vì tội làm gián điệp cho nước
ngoài, tham nhũng, lợi dụng tự do dân chủ để tuyên truyền chống nhà nước; Có một
số thành viên trước đây là đảng viên thì đã bị khai trừ ra khỏi đảng như Bùi
Minh Quốc, Tiêu Giao Bảo Cự, Mai Thái Lĩnh, Hoàng Hưng…, hoạt động của số thành
viên còn lại họ thường xuyên viết, soạn thảo, đăng tải, chia sẻ trên các mạng
internet các bài viết các phát ngôn bình luận phủ định chủ nghĩa Mắc-Lênin, phủ
định tư tưởng Hồ Chí Minh, phủ định sự lãnh đạo của Đảng, bôi nhọ lãnh tụ, hạ bệ
thần tượng, nói xấu lãnh đạo, hạ uy tín các cơ quan, tổ chức; chia rẽ phá hoại
khối đại đoàn kết dân tộc, xuyên tạc, bóp méo, bịa đặt, vu cáo, bôi đen lịch sử
dân tộc, lịch sử cách mạng và thực tế xã hội, thực trạng tự do dân chủ, nhân
quyền ở Việt Nam; kích động nhân dân chống phá chính quyền, chế độ. Chính vì lí
do này mà vừa qua Bộ Giáo dục đào tạo quyết định rút toàn bộ tác phẩm của các
tác giả tham gia “Văn đoàn độc lập” ra khỏi chương trình sách giáo khoa môn ngữ
văn trung học phổ thông.
Trong
thời gian qua ngoài các hoạt động móc nối lôi kéo một số văn nghệ sỹ suy thoái
tư tưởng chính trị, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” tham gia vào tổ chức, thì
“Văn đoàn độc lập” có 2 loại hoạt động đáng chú ý nhất:
-
Thành lập trang web Văn Việt: Trong những năm qua trang web này tập trung đăng
tải phần lớn tác phẩm của các tác giả “Chống cộng”, các tác giả theo khuynh hướng
suy đồi, hiện sinh… ở miền Nam trước 1975. Đồng thời “Văn Việt” là diễn đàn cho
các thành viên “Văn đoàn độc lập” cùng các cây bút cơ hội chính trị, suy thoái,
biến chất đăng tải các bài viết xuyên tạc lịch sử, xuyên tạc tình hình đất nước
tuyên truyền, kích động biểu tình, bạo loạn.
-
Sáu năm qua, cứ vào đầu tháng 3 hàng năm “Văn đoàn độc lập” tổ chức trao giải
thưởng (Đây là giải thưởng chui) để vinh danh chủ yếu cho các tác phẩm và tác
giả có thành tích “Chống cộng”, chống chế độ đúng như một thành viên của ban tổ
chức giải thưởng đã xác nhận: “Chúng tôi từng trao giải cho các tác phẩm đã bị
nhà nước thu hồi, hay không thể in ở bất cứ nhà xuất bản nào trong nước”.
Do
tính chất bất hợp pháp của “Văn đoàn độc lập” nên những thành viên nhất là lãnh
đạo của tổ chức này còn lợi dụng một số Hội, Quỹ… khác để phối hợp thực hiện
mưu đồ chính trị đen tối của họ.
Đã
đến lúc cần làm rõ mưu đồ chính trị đen tối thôn gqua các hoạt động của Nguyên
Ngọc, Phạm Xuân Nguyên và một vài nhân vật “cộm cán” của các hội, quỹ thường
xuyên phối hợp với họ:
Ông
Nguyên Ngọc là một trong những nhà văn tiêu biểu của thế hệ các nhà văn trong
cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc với những tác phẩm rất nổi
tiếng như “Rừng xà nu”, “Đất nước đứng lên”, “Đất quảng”, “Đường chúng ta đi”.
Cuối
những năm 70 của thế kỷ 20, đất nước chưa khắc phục được bao nhiêu hậu quả của
30 năm chiến tranh chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ thì lại phải dồn sức khắc
phục hậu quả của hai cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và biên giới
phía Bắc. Trong khi nhân dân cả nước ta đang phát huy mạnh mẽ chủ nghĩa anh
hùng cách mạng trong chiến tranh, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc
trong sự nghiệp xây dựng đất nước ta “Đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” thì ông
Nguyên Ngọc lại không giữ được những phẩm chất cao đẹp của nhà văn cách mạng,
trái lại Phó Tổng thư ký hội nhà văn, Tổng biên tập báo Văn nghệ Nguyên Ngọc đã
có những biểu hiện rất đáng lo ngại về tư tưởng chính trị và phong cách đạo đức.
Đúng như nhà văn Nguyễn Khải nhận xét về Ông trong cuộc họp của Đảng đoàn Hội
Nhà văn ngày 16/11/1980: “Anh Nguyên Ngọc làm việc không tập thể, chỉ gặp người
thân, không cảnh giác với những người tiêu cực có thể lợi dụng mình để gây tình
hình phức tạp”… Khi viết đề dẫn hội thảo: Anh nhấn giải phóng cá nhân mà không
chú ý đến tập thể, nói tuyệt đối hóa nghệ thuật mà không chú ý đến phục vụ
chính trị. Anh Nguyên Ngọc kiêu ngạo, ai nói cũng không nghe, anh độc đoán. Anh
mới cầm quyền mà đã thế. Anh cho người này là hữu khuynh, người kia là cơ hội,
cho nên chẳng nghe ai… Anh kiêu ngạo và độc đoán. Anh không đoàn kết được với
ai… Tóm lại cái sai của bản đề dẫn (hội thảo) có thể sửa ngay thôi, nhưng cái chính
là anh nguyên Ngọc nên bớt ảo tưởng, chủ quan, độc đoán, thiếu đoàn kết” (Tạp
chí Hồn Việt, số 92. Tháng 5.2015, trang 53). Chính vì thế mà ông Nguyên Ngọc
đã phạm nhiều khuyết điểm, sai lầm nghiêm trọng trong thời gian từ 1980 đến đầu
những năm 1990. Ông phải từ chức Tổng biên tập báo Văn nghệ và bị cách chức Phó
Tổng thư ký hội Nhà văn. Sau khi về hưu Nguyên Ngọc là một trong những thành
viên khởi đầu hoạt động của một viện nghiên cứu tư nhân - Viện nghiên cứu phát
triển (IDS) - Viện này được thành lập từ 9/2007 đến 9/2009 tự giải thể với lý
do để phản đối quyết định 97/2009/QĐ-TTg của Chính phủ theo đó các tổ chức
nghiên cứu khoa học có phản biện ngược với chính sách của chính phủ thì không
được công bố công khai, mà gửi các phản biện đó đến các cơ quan hữu quan. Dù Viện
IDS tuyên bố rằng họ hoạt động trong lĩnh vực nghiên cứu và tư vấn về phát triển
cho các tổ chức có nhu cầu, nhưng hoạt động thực tế của viện lại hoàn toàn tập
trung vào việc tổ chức sự kiện và trả lời phỏng vấn báo chí. Sau quyết định 97,
chỉ có Viện IDS tuyên bố giải thể còn rất nhiều NGO khác vẫn tiếp tục được
thành lập hoạt động, nghiên cứu, tư vấn và làm ra sản phẩm thực cho xã hội. Cho
nên Viện IDS không hề bị bức tử mà họ chỉ giả chết để che giấu bản chất. Thực tế
02 năm hoạt động của IDS có rất ít đặc điểm của tổ chức khoa học mà có quá nhiều
đặc điểm của tổ chức chính trị mạo danh! Viện IDS sử dụng phần lớn kinh phí từ
chương trình phát triển Liên hợp quốc (UNDP) và cơ quan của Hoa Kỳ về phát triển
quốc tế (USAID) đúng như ngạn ngữ Pháp có câu “Ai trả tiền người đó là chủ”.
Trong trường hợp này, ông chủ chính là USAID. USAID là do Tổng thống Mỹ JF.
Kennedy thành lập năm 1961 với danh nghĩa là điều hành nguồn viện trợ của Mỹ
cho nước ngoài. Núp dưới danh nghĩa viện trợ xóa đói giảm nghèo, về bản chất
USAID là một trong các trọng điểm hợp pháp hóa nguồn kinh phí của CIA. Núp dưới
danh nghĩa “xã hội dân sự”, Viện IDS nhiều lần tỏ thái độ chống đối, xuyên tạc
đường lối chính sách của Đảng, Nhà nước Việt Nam. Đặc biệt tổ chức này công
khai khoét sâu mâu thuẫn Việt Nam - Trung Quốc tạo thế đối đầu trực diện, nguy
hiểm đối với Trung Quốc hòng đẩy Việt Nam vào quỹ đạo chi phối của Mỹ và phương
tây, phá hoại chính sách ngoại giao độc lập, chủ trương gìn giữ hòa bình, ổn định
để phát triển đất nước.
Trong
thời gian này, Nguyên Ngọc không chỉ có những phát ngôn sai trái nghiêm trọng
mà còn những hành động chống Đảng, chống chế độ rất nguy hiểm như nhân dân tri
thức cùng 72 nhân vật của IDS, và của một số tổ chức xã hội dân sự khác như
nhóm No-U, Đảng Việt Tân, Hội anh em dân chủ ký tên vào tuyên bố đòi xóa bỏ điều
4 Hiến pháp, xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng đối với toàn xã hội. Nguyên Ngọc còn
đi đầu trong cuộc biểu tình kích động đối đầu trực diện rất nguy hiểm với Trung
Quốc.
Từ
năm 2007 ông Nguyên Ngọc là thành viên sáng lập quỹ Phan Châu Trinh với cương vị
ủy viên Hội đồng quản lý, Chủ tịch hội đồng khoa học của quỹ do Bà Nguyễn Thị
Bình nguyên Phó Chủ tịch nước, cháu ngoại Cụ Phan Châu Trinh làm Chủ tịch quỹ,
Ông Chu Hảo Phó Chủ tịch quỹ. Quỹ Phan Châu Trinh là một quỹ xã hội, đến ngày
23/3/2019, hội đồng quản lý quỹ này đã chính thức đưa ra tuyên ngôn, sứ mệnh mới
của quỹ là: “Góp phần phục hưng,du nhập, khởi phát, giữ gìn và lan tỏa những
giá trị tinh hoa văn hóa nhằm phục vụ công cuộc canh tân văn hóa Việt Nam trong
thế kỷ 21”.
Sau
11 năm hoạt động Bà Chủ tịch quỹ Nguyễn Thị Bình ký thông báo chấm dứt toàn bộ
hoạt động của quỹ từ ngày 20/2/2019. Lý do chấm dứt hoạt động dù không được
thông báo cụ thể nhưng những người thường xuyên quan tâm đến hoạt động của quỹ
này đều hiểu rằng lý do chủ yếu để phải chấm dứt hoạt động của quỹ này xuất
phát từ sự biến tướng của tổ chức này trong thời gian gần đây. Thay vì thực hiện
đúng mục tiêu ban đầu của quỹ thì một số thành viên lãnh đạo của quỹ này chủ yếu
là ông Chu Hảo và ông Nguyên Ngọc (hai ông này cũng là thành viên chủ chốt của
IDS) đã mượn danh nghĩa, mục tiêu của quỹ để làm những điều sai trái. Lợi dụng
các đợt quỹ trao giải thưởng văn hóa Phan Châu Trinh, các đợt tôn vinh danh nhân
văn hóa Việt Nam thời hiện đại, thông qua các hoạt động đài thọ và nghiên cứu,
các cuộc hội thảo, tọa đàm để thực hiện mưu đồ chính trị đen tối: Khu quỹ này
trao giải thưởng cho nhà sử học Keith W. Tayklo từng là cựu chiến binh Mỹ tham
chiến ở Việt Nam. Với tác phẩm: “Một lịch sử của người Việt Nam” (A. History or
the Vietnamese) trong cuốn sách này có rất nhiều điều sai lầm nguy hiểm tập
trung vào hai điểm chủ yếu sau:
-
W. Taylo cho rằng: Việt Nam không phải là một dân tộc thống nhất sống trên một
lãnh thổ thống nhất. Taylo cường điệu một số đặc thù vùng miền và chia Việt Nam
thành năm vùng miền và năm vùng miền này phải thường xuyên mâu thuẫn đối kháng
với nhau, thường xuyên xung đột với nhau. Từ đó Taylo cho rằng lịch sử các cuộc
chống ngoại xâm của dân tộc đều là những cuộc xung đột vùng miền, là những cuộc
nội chiến; cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trong 20 năm qua của Việt Nam
cũng chỉ là “Xung đột vùng miền”!?
-
W. Taylo cho rằng: Việt Nam không có lịch sử và văn hóa thống nhất. Trong cuốn sách Taylo viết: “Những người quyết
tâm cai trị toàn bộ các dân tộc Việt sẽ nhấn mạnh về một lịch sử và văn hóa Việt
Nam đơn nhất, với một cội nguồn duy nhất và một sung lực duy nhất, xuyên suốt
thời gian và không gian. Nhưng những giấc mơ về tính độc nhaát này là một sự thể
hiện niềm tin chính trị, chứ không phải là điều nghiễm nhiên”. Trong cuốn sách
này W. Taylo phủ nhận truyền thống “đánh giặc cứu nước” của dân tộc Việt Nam,
công khai bảo vệ chiến tranh xâm lược của Mỹ tiến hành ở Việt Nam. Taylo viết:
“Tôi không thể chấp nhận định lý rằng, Hoa Kỳ không có lý do chính đáng để được
can thiệp vào Việt Nam. Tóm lại bi kịch của Việt Nam không phải là nước Mỹ đã
can thiệp (vào Việt Nam) khi họ không nên can thiệp, mà đúng hơn là sự can thiệp
đã quá vụng về”.
Ấy
vậy mà, ngày 21/3/2015, Nguyên Ngọc thay mặt cho quỹ văn hóa Phan Châu Trinh ca
ngợi W. Taylo là “Một người thật sự yêu đất nước này muốn hiểu nó tận cùng như
hiểu chính mình, để cho đất nước anh hùng mà khổ đau này sống thật đàng hoàng
trong thế giới xiết bao khó nhọc ngày nay” và “Cảm ơn W. Taylo vì tình yêu chân
chính và nỗ lực trằn trọc của ông cho khoa học lịch sử Việt Nam, cho Việt Nam”
(Tạp chí Hồn Việt số 92 tháng 5/2015, trang 59).
Ảnh một số thành viên cốt cán của “Văn đoàn độc lập”
Thành Tâm


Leave a Comment